Thanh nạp khí công

Vỗ tay công của giáo sư Khưu có thể nói được thoát thai từ một chùa nào đó ở Tây Tạng, được phát huy đầy đủ hơn do đó nó khác với vỗ tay công của Lạt Ma luyện tập. Nói cách khác các Lạt Ma khi vỗ tay âm thanh cũng rất to, thời gian họ luyện vỗ tay công cũng không nhiều, cũng không nhấn mạnh lắm tác dụng của vỗ tay công có thể trị bách bệnh, cho nên cũng chưa coi trọng tính chất quan trọng của vỗ tay công. Ông cho rằng nó có thể trị bách bệnh, cũng cho rằng nó là cơ sở bước đầu của khí công. Vỗ tay công nếu luyện không đủ, luyện không tốt các công khác cũng khó mà luyện tốt.
Cuối tháng 9 năm 1998 tôi đã cùng với 3 đồng sự học viện sư phạm Bỉnh Đông đến thăm chùa Bỉnh Đông tại Tân Bất Động, ở đó có pháp sư Duy Lịch. Trong câu chuyện gợi ý gần đây có phương pháp luyện tập vỗ tay công và ghế đẩu công, pháp sư nói hai loại công này trước đây rất nhiều năm ở võ thuật quán Tây Hoa Thất Thảm cũng có dạy. Chiều 12 tháng 11 tôi có người em con dì từ Thụ Lâm Đài Bắc đến phòng khám Bỉnh Đông khám bệnh. Tôi dạy cho chú ấy vỗ tay công, chú ấy nói rất nhiều năm trước đã có người nói lợi ích từ vỗ tay tương đối với sức khỏe. Xét về hai sự việc trên hầu như vỗ tay công ở Đài Loan đã có từ lâu, hầu như giáo sư Khưu là người phát minh đầu tiên. Công lý vốn công bằng trong thiên hạ, anh hùng trong thiên hạ hầu như không giống nhau. Thời gian khác nhau, địa điểm khác nhau, nguyên bản có thể cho phép người phát hiện khác nhau có cùng một đạo lý. Tôi năm nay đã 54 tuổi, bình sinh lần đầu nghe người có lòng tin và nhấn mạnh vào hiệu quả trị liệu của vỗ tay công người đó là giáo sư Khưu Thủy Vượng.
Từ tháng 4 năm nay tôi bắt đầu luyện tập vỗ tay công, cho đến nay đã được hơn nửa năm, một mặt tự mình luyện, một mặt day cho người khác luyện đã tích lũy được khá nhiều tâm đắc. Trước đây không lâu giáo sư Khưu điện thoại dặn dò tôi, cần phải viết “Thanh nạp khí công” (tức vỗ tay công) và “Bản đăng thần công” (tức ghế đẩu thần công) thành sách để cho mọi người trong xã hội biết, và nói làm được như vậy công đức vô lượng (không đo lường được). Giáo sư Trần cũng được giáo sư Khưu thôi thúc, đã thu thập được rất nhiều tài liệu, chuẩn bị viết một quyển sách có tên là “Triết học của vỗ tay”. Cho thấy sự thể nghiệm thâm sâu của ông đối với vỗ tay công.